Ai kiểm
định các trường ở Mỹ?
Ở Mỹ có hai cơ
quan công nhận (accrediting agencies) các tổ chức kiểm định làBộ Giáo dục liên bang (USDE) và Hội
đồng kiểm định GD đại học Hoa Kỳ (CHEA), trong đó USDE là cơ
quan nhà nước và CHEA là cơ quan độc lập được các trường và các tổ chức kiểm
định thừa nhận. Như vậy, hai cơ quan này không trực tiếp kiểm định các trường
mà các trường kiểm định thông qua các tổ chức kiểm định.
Uy tín nhất là
8 tổ chức kiểm định ở sáu vùng địa lý như vùng đông bắc, vùng phía nam, vùng
phía tây; rồi đến 11 tổ chức cấp quốc gia như HĐ kiểm định giáo dục và đào tạo
từ xa, HĐ kiểm định các trường cao đẳng và trung học dạy nghề; và 66 tổ chức
chuyên môn nghề nghiệp như: HĐ kiểm định về điều dưỡng đại học, HĐ kiểm định về
đào tạo giáo viên, Ủy ban Kiểm định nha khoa Hoa Kỳ.
|
Không có sự xếp hạng chính thống các
trường ĐH, CĐ trong nước Mỹ. Có khá nhiều tạp chí và ấn phẩm làm việc này.
Mỗi cơ quan này sử dụng bộ tiêu chuẩn riêng của họ để đánh giá. Tuy nhiên, sự
xếp hạng của The U.S.
News & World Report được
thừa nhận ở Mỹ, có thể vào trang web:http://colleges.usnews.rankingsandreviews.com/best-colleges.
|
Các tổ chức này
được hoặc USDE, CHEA hay cả hai cơ quan này đồng công nhận. Cấp tiểu bang không
ủy quyền hay cấp phép cho các tổ chức kiểm định.
Theo các nhà
giáo dục Mỹ, cần phân biệt giữa các trường được kiểm định (accredited
universities) và các lò sản xuất bằng cấp (degree/diploma mills). (Tham khảo
tại trang web của Hội đồng kiểm định quốc gia Hoa Kỳ: http://www.chea.org/degreemills/frmPaper.htm )
Các lò sản xuất
bằng cấp này ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của hệ thống đại học Mỹ. Các nhà
giáo dục Mỹ cũng cảnh báo về các lò kiểm định "ma" (accreditation
mills), không được thừa nhận.
Tính đến thời
điểm này, cả hai cơ quan đều có cơ sở dữ liệu về các trường sau bậc trung học
được kiểm định, với khoảng 7.700 trường và 18.700 chương trình đào tạo. Có
những trường được cả hai cơ quan này công nhận. Muốn biết trường sau trung học
nào được kiểm định, có thể vào trang web:http://www.ope.ed.gov/accreditation/ và trang http://www.chea.org/degreemills/ để tìm chi tiết về các trường quan tâm.
Đáng ngạc nhiên
là khi tìm tên trường ĐH Nam Thái Bình Dương (Southern Pacific University hoặc
South Pacific University) ở hai trang web chính thống của Mỹ trên thì đều
không thấy có tên.
Nhận
diện "lò" phát bằng rởm
Tại trang web
của CHEA (http://www.chea.org)
đã nêu rõ cách thức nhận diện những cơ sở giáo dục không được kiểm định bởi các
tổ chức kiểm định có uy tín của Hoa Kỳ:
"Lò sản
xuất bằng và lò kiểm định ma là lừa đảo và có hại. Ở Hoa Kỳ, bằng cấp và chứng
chỉ có thể không được công nhận bởi các trường khi HS muốn học chuyển tiếp. Các
nhà tuyển dụng không công nhận chứng chỉ hay bằng cấp từ các lò sản xuất bằng
khi muốn hỗ trợ kinh phí để học tiếp. Sự kiểm định từ các lò kiểm định ma lừa
HS và công chúng về chất lượng của trường. HS có thể mất rất nhiều tiền mà
không được học hay nhận bằng cấp vô giá trị tại các cơ sở như vậy".
Trang
web này có 5 phần: phần thứ nhất là đường dẫn tới các cơ sở giáo dục hay chương
trình đào tạo được kiểm định bởi các tổ chức kiểm định chính thức của Mỹ, phần
thứ hai là tài liệu và cách thức kiểm định, làm thế nào tìm ra các lò kiểm định
ma. Phần thứ ba giúp nhận diện "lò phát bằng rởm". Phần thứ tư là
thông tin của từng bang về tổ chức giáo dục và chương trình đào tạo được cho
phép tại mỗi bang. Một số bang cũng cung cấp thông tin về các cơ sở được coi là
lò sản xuất bằng. Phần thứ năm có danh bạ của các cơ sở đào tạo ĐH quốc tế.
Bằng cấp
"ma" có nhiều hình thức. Một vài lò bán bằng giả của các trường có uy
tín. Nơi khác thì chào mời cấp bằng trong một thời gian ngắn, tối đa vài ngày.
Loại khác thì cấp bằng dựa vào kinh nghiệm cuộc sống của thí sinh. Một số có
thể yêu cầu bạn nộp báo cáo hoặc bài tập nhưng vẫn cung cấp bằng trong một thời
gian ngắn. Nếu có một quảng cáo rằng SV có thể lấy được bằng trong một thời
gian ít hơn thông thường của một trường uy tín thì chắc chắn đó là dấu hiệu lò
sản xuất bằng.
Lò cấp bằng đã
xuất hiện ở Mỹ từ cuối thế kỷ 19, khi giá trị của bằng cấp tăng đáng kể. Điều
đó đã làm xuất hiện thị trường bằng cấp. Tài liệu đầu tiên có ghi về các lò cấp
bằng giả xuất là vào năm 1876, được John Eaton, Hội đồng giáo dục Hoa Kỳ gọi là
"nỗi hổ thẹn" của nước Mỹ.
Ngày nay, sự
phát triển của Internet đã làm các lò này càng nở rộ. Một người thiết kế trang
web giỏi có thể nhanh chóng tạo ra trang chủ giống như một trường ĐH hợp pháp.
Thường khó truy cứu được trách nhiệm cá nhân về tội lừa đảo, cho dù có tìm thấy
địa điểm, vì chúng có thể có cách điều hành ngoài quyền phán xử của bang hay
luật pháp nước Mỹ. Có thể thấy rằng những trường lừa đảo này tồn tại rất ngắn,
chúng chỉ cần dựng lên, thu được một khoản tiền kha khá từ khách hàng rồi thay
đổi tên.
|
Nhận
diện các lò cấp bằng nhiều khi cũng rất khó. Một số cơ sở giả lại có cái tên
gọi rất giống với cơ sở đào tạo uy tín. Tuy nhiên, có thể nhận biết bằng cách
trả lời "đúng" cho các câu hỏi sau:
• Bằng cấp có
thể mua được không?
• Có tuyên bố là được kiểm định nhưng không đưa ra bằng chứng về điều này?
• Có tuyên bố là được kiểm định từ một tổ chức kiểm định có nghi vấn
• Hoạt động
mà không có quá trình cấp phép của bang hay liên bang hoặc chính quyền?
• Ít yêu cầu SV phải đến trường?
• Rất ít bài tập yêu cầu SV làm để nhận bằng?
• Nhận được bằng trong một thời gian rất ngắn?
• Bằng cấp được phát chỉ dựa hoàn toàn trên kinh nghiệm hay sơ yếu lí lịch?
• Có ít yêu cầu cho tốt nghiệp?
• Có mức thu phí cao ngất ngưởng so với một trường ĐH bình thường?
• Hoặc có mức phí rất thấp so với cái giá đào tạo đích thực của một ĐH bình
thường?
• Cơ sở không đưa ra bất cứ thông tin nào về khu đại học hay địa điểm trường,
hoặc một địa chỉ nào đó, chỉ có hòm thư bưu điện?
• Cơ sở đó không đưa danh sách của giảng viên và bằng cấp của họ?
• Cơ sở có cái tên gần giống với các trường nổi tiếng?
• Cơ sở đó tuyên bố điều gì đó nhưng không đưa ra bằng chứng?
|
Nguồn: Vietnamnet.vn